1.1. Ban đầu, mọi thứ đều tối, các bước sắp đặt mỗi số phận vào một hoàn cảnh, nhiều trở ngại, hay êm đềm thì hạnh phúc hay đau khổ chỉ do cảm nhận, thảy đều mong an lành. 2.An lành là yên ổn, không xảy ra việc không lành, để an lành, hoặc là được thỏa mãn các nhu cầu, hoặc là giảm thiểu các nhu cầu, các ham cầu âu cũng do tâm sanh. 3.Mỗi số phận tự do tự quyết định mục tiêu và hành động, các số phận tương tác lẫn nhau vô ý hoặc cố ý biến con đường họ chọn thành biến. 4.Do cầu an lành, họ sẽ dần nhìn thấy con đường và bản chất buổi ban đầu, sự khó sẽ đến rồi cũng sẽ đi vì chất ta là an lành.
2.1. Họ trong hoàn cảnh, chịu tác động lẫn nhau sanh ra xã hội, để vượt qua các trở ngại, không chỉ không đầu hàng, cam chịu trở ngại và nhận thức đúng thì các tương tác ảnh hưởng xấu đến họ cần bỗ trợ nhau vượt qua. 2.Họ xây dựng các mối quan hệ bổ khuyết, chứng minh điểm mạnh và phát huy để tìm các mối quan hệ. 3.Tùy theo biến mà có hành động tương ứng, mong cầu sự an lành.
3.1. Các bước sắp họ có hoặc không có phần thể, và phẩn tâm, tâm quy định phần thể. 2.Để có thể đi con đường của mình, họ phải giữ gìn phần thể, và làm chủ phần tâm sáng suốt, trui rèn các khả năng mà họ chọn và sống.
3.1. Các bước sắp họ có hoặc không có phần thể, và phẩn tâm, tâm quy định phần thể. 2.Để có thể đi con đường của mình, họ phải giữ gìn phần thể, và làm chủ phần tâm sáng suốt, trui rèn các khả năng mà họ chọn và sống.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét